Hôn luyến(ABO) – Chương 14

Chương 14


 

Ngày kỉ niệm một trăm năm thành lập trường đại học A sắp tới, Diệp Dung Sâm là người tốt nghiệp loại xuất sắc của trường, được bầu là giáo sư được yêu thích nhất trong 3 năm liền, vì thế dĩ nhiên không thể thiếu bài diễn thuyết ở buổi lễ.

Hôm nay, vừa hết giờ học, Diệp Dung Sâm đã được thông báo đến phòng hiệu trưởng. Kết quả còn chưa vào tới cửa đã nghe đến giọng nói của Ngụy Thất đang nói chuyện với hiệu trưởng.

Diệp Dung Sâm đảo mắt liếc sang Ngụy Thất, biểu tình bình đạm, “Hiểu trưởng, thầy tìm tôi?”

Thầy giáo già đã có tuổi khi cười nếp nhăn trên mặt xếp thành vòng, vẻ hiền từ trong nháy mắt lộ ra vẻ ôn hòa, “Dung Sâm, cậu đến rồi đấy à, đến đây, qua đây chào hỏi với Ngụy Thất, các cậu chắc cũng nhiều năm không gặp rồi?”

Ngụy Thất tỏ ra chưa từng gặp qua Diệp Dung Sâm, “Chào anh, giáo sư Diệp, đã lâu không gặp.”

Diệp Dung Sâm tỏ thái độ hòa nhã, “Ừm, lâu rồi không gặp.”

Hiệu trưởng không biết chuyện cũ của Diệp Dung Sâm với Ngụy Thất. Chỉ biết hai người đều là những người tốt nghiệp loại xuất sắc nhất của khoa luật. Ngụy Thất lấy được học bổng toàn phần duy nhất đi Mỹ du học, còn Diệp Dung Sâm thì lựa chọn ở lại trường làm giảng viên chưa đến ba mươi tuổi thì được đề cử làm giáo sư.

“Đều là bạn học cũ cả, đừng có xa cách như vậy.” Hiệu trưởng cười, hỏi thăm bảo Diệp Dung Sâm ngồi xuống, “Hôm nay tôi muốn tìm cậu là muốn trao đổi với cậu một việc, là việc liên quan đến bài diễn thuyết kỷ niệm ngày thành lập trường.”

Diệp Dung Sâm hỏi, “Bài diễn thuyết tôi đã chuẩn bị xong , có vần đề gì sao?”

“Tôi đang tính để cho cậu với Ngụy Thất cùng làm một buổi tọa đàm dưới hình thức hỏi đáp, đến lúc đó sinh viên sẽ đưa ra vấn đề, các cậu phụ trách trả lời câu hỏi, cậu thấy thế nào?”

Phản ứng đầu tiên của Diệp Dung Sâm đương nhiên là từ chối, nhưng Ngụy Thất đã đi trước một bước trả lời, “Tôi cảm thấy ý kiến này rất hay, anh thấy thế nào, giáo sư Diệp?”

Hiệu trưởng thấy Ngụy Thất đã đáp ứng, liền hướng ánh mắt mong chờ nhìn về phía Diệp Dung Sâm. Suy nghĩ đến việc hiệu trưởng đã chiếu cố mình nhiều năm, Diệp Dung Sâm cố gật đầu bằng lòng.

“Vậy thật tốt quá, tối nay tôi làm chủ, mời hai người các cậu ăn một bữa, thuận tiện thảo luận một ít về buổi tọa đàm.

Diệp Dung Sâm có thể không quan tâm đến mặt mũi Ngụy Thất nhưng không thể không nể mặt hiệu trưởng. Bữa ăn này cho dù khó nuốt, hắn cũng phải làm bộ không việc gì mà đáp ứng lời mời, không thể đề người ngoài phát hiện hắn với Ngụy Thất đang bất hòa.

Trình Hi Hòa sau khi tan học về, Diệp Dung Sâm xin lỗi nói, “Buổi tối hiệu trưởng hẹn tôi nhờ một chút chuyện về ngày kỷ niệm thành lập trường, không thể cùng em ăn tối.”

“Anh sẽ diễn thuyết sao?” Trình Hi Hòa rất chờ mong vào ngày kỷ niệm thành lập trưởng có thể xem Dung Sâm diễn thuyết.

Diệp Dung Sâm thấy ánh mắt tỏa sáng của Trình Hi Hòa khẽ cười hỏi, “Em rất hi vọng được xem tôi diễn thuyết à?”

“Đương nhiên rồi!” Trình Hi Hòa không chút nghĩ ngợi trả lời, “Trước đây lúc anh đoạt giải luận văn, không phải là cũng làm diễn thuyết rồi sao, em lúc đó cũng đến nghe.”

“Em nói lần nào thế, nhiều người như vậy, em vẫn giành được chỗ ngồi?”

“Không phải, em là đứng nghe ở cửa.” Trình Hi Hòa xấu hổ, “Bởi vì chỗ nào có anh thì đặc biệt sẽ có nhiều người, em chỉ muốn được nghe anh diễn giảng, có chỗ ngồi hay không cũng không sao.”

“Ba tiếng liền mà em cứ đứng như vậy sao?”

“Cũng không phải cứ đứng yên một chỗ, mỏi chân một chút thì ngồi xổm xuống một cái nên vẫn tốt.”

Thực tế là ngày đó Trình Hi Hòa đứng đến tê rần cả chân, chỉ vì muốn nhìn Diệp Dung Sâm nhiều hơn. Sau khi bài diễn thuyết kết thúc rất nhiều người tìm Diệp Dung Sâm để giải đáp câu hỏi, Trình Hi Hòa cũng là một người trong số đó, có điều lúc đó quá nhiều người Diệp Dung Sâm còn chưa kịp trả lời vấn đề của cậu thì đã bị các bạn học khác kéo đi rồi.

Nghe được Trình Hi Hòa trả lời vấn đề kiểu lảng tránh, trong lòng Diệp Dung Sâm cũng cảm thấy khó chịu. Hắn có thể tưởng tượng được ra được phần nào, cảnh Trình Hi Hòa chen trong đám người chỉ vì muốn liếc nhìn hắn một cái. Nhưng lúc đó hắn vẫn chưa có ấn tượng gì với Hi Hòa, nếu như cố ý để tâm một chút, có thể giữa bọn họ cũng sẽ không bỏ lỡ nhiều như vậy.

Diệp Dung Sâm đưa Trình Hi Hòa về đến trước cửa, trước khi xuống xe còn không yên tâm mà dặn dò đối phương, “Có thể tôi sẽ về khá muộn, không cần đợi tôi, nhớ ngủ sớm một chút nếu thấy lạnh nhớ bật điều hòa, biết chưa?”

Trình Hi Hòa khua tay với Diệp Dung Sâm một cái, “Ừm, em biết rồi, anh nhanh đi đi, đừng về trễ.”

Trước đây Diệp Dung Sâm thấy kết hôn là một chuyện hết sức phiền phức, nghĩ đến việc sẽ có một người khác cùng chung giường, chung gối với mình hắn đã cảm thấy phiền toái không rõ. Nhưng lạ là, sau khi kết hôn với Trình Hi Hòa, hắn chưa bao giờ có cảm giác phiền phức, thậm chỉ cảm thấy kết hôn xong cũng không tệ lắm.”

Có người làm hắn bận tâm, có người không màng tất cả mà yêu hắn, những điều này xem ra đều rất tốt đẹp.

Trên bàn ăn, Diệp Dung Sâm với Ngụy Thất cũng không nói nhiều, đều dựa hết vào hiệu trưởng điều hòa bầu không khí. Mọi người đều uống chút rượu, hiệu trưởng là người đã có tuổi, chưa uống được vài chén đã gánh không nổi nữa. Tửu lượng của Ngụy Thất cũng không tốt nhưng so với hiệu trưởng thì vẫn là dư dả hơn, một bàn rượu mang lên uống nhiều nhất e rằng vẫn là Diệp Dung Sâm.

Sau bữa tối, Diệp Dung Sâm gọi taxi đưa hiệu trưởng về nhà thuận tiện gọi cho vợ của ông để cho tài xế tiện đường đưa về.
Việc hiệu trưởng xong xuôi, Diệp Dung Sâm dự định về nhà lại bị Ngụy Thất gọi lại, “Anh không tiễn tôi một chút à?”

Diệp Dung Sâm nói, “Tôi có thể gọi xe giúp cậu.”

“Chúng ta dù sao cũng tính là bạn học cũ, ngay cả đoạn đường ngắn ấy mà anh cũng không chịu tiễn tôi sao?” Ngụy Thất vừa cười vừa nói, “Hay là anh sợ vị kia nhà anh hiểu lầm?”

“Nếu như hôm nay em ấy đi cùng tôi, cũng sẽ để tôi đưa cậu về nhà.” Diệp Dung Sâm nhìn Ngụy Thất nói, “Chẳng qua là tôi cảm thấy không cần thiết, dù sao nơi tôi có thể đến thì xe taxi cũng có thể đến.”

Diệp Dung Sâm là một người lạnh nhạt, về điểm ấy Ngụy Thất vẫn luôn biết, nhưng đối phương cứ như vậy không nể mặt mà từ chối thỉnh cầu của mình khiến cậu rất khó chịu. Điều này cũng khiến Ngụy Thất nhớ lại ngày đó ở quán cà phê đối diện trường học, Diệp Dung Sâm cũng nói với cậu, “Ngụy Thất, đừng nên như vậy, cậu sẽ khó chịu.”

Ngụy Thất cũng không hiểu bản thân mình tại sao hết lần này đến lần khác cứ phải chịu đựng như vậy.  Lòng tự trọng cao ngạo hèn nhát kia không cho phép cậu nhường bước, cậu muốn cho Diệp Dung Sâm-người đàn ông lạnh lùng bạc tình này biết được cái gì gọi là thất bại thảm hại.

“Diệp Dung Sâm, tôi thật muốn xem xem, khi anh xé bỏ lớp mặt giả tạo xuống gương mặt kia sẽ là hình dáng gì?”

Dưới màn đem đen tuyền, gió thổi đung đưa, phả vào khuôn mặt đang nóng hầm hập, Diệp Dung Sâm lẳng lặng nhìn Ngụy Thất, trong ánh mắt lộ ra tia lạnh lùng xa lạ, giống như bọn họ chưa từng quen biết nhau.

Diệp Dung Sâm không về nhà, Trình Hi Hòa cũng không ngủ được, đơn giản chỉ cầm quyển sách lên nhìn.

Thẳng đến khi có cơn buồn ngủ mơ màng,  Trình Hi Hòa mới nhấn nhấn đôi mắt cay xè, nhìn thoáng qua thời gian, đã là 12 giờ đêm rồi vẫn chưa thấy Diệp Dung Sâm về. Cậu thấy hơi lo lắng muốn gửi một đoạn tin nhắn, soạn đi soạn lại mấy lần đều cảm thấy không thích hợp, cuối cùng vẫn chọn để điện thoại lại lên đầu giường, lẳng lặng đợi Dung Sâm trở về.

Sau khi nói lời chào cuối cùng với Ngụy Thất, Diệp Dung Sâm tìm Kỳ Hàn đến quán rượu uống mấy chén.

Kỷ Hàn là một trong số ít bạn thân của Diệp Dung Sâm. Trước đây trong hôn lễ của Diệp Dung Sâm còn vui đùa này nọ, sau ngày kết hôn Diệp Dung Sâm là một người đã có gia đình nên hai người cũng ít dịp giao lưu, chỉ thỉnh thoảng mới nhắn một cái tin quan tâm hỏi thăm nhau.

“Chuyện của Ngụy Thất cậu tính giải quyết nào?” Kỷ Hàn nhấp  một ngụm rượu Whisky, “Muốn nói cho Trình Hi Hòa không?”

Con ngươi Diệp Dung Sâm tối sầm,”Tôi không có ý định nói cho em ấy biết.”

Kỷ Hàn cũng biết được một ít chuyện của Ngụy Thất, “Cứ giấu như vậy cũng không phải là một cách, tính cách của Ngụy Thất cậu cũng hiểu rõ, rất nóng nảy, lòng tự trọng lại vô cùng lớn, chuyện cậu kết hôn chẳng khác nào tát một cái vào mặt cậu ta, cậu ta nhất định sẽ không để yên như vậy.”

“Chỉ là tôi cảm thấy có nói cho Hi Hòa cũng không giúp được việc gì.” Diệp Dung Sâm liếc Kỷ Hàn một cái, “Hi Hòa là một người rất biết điều, nếu nói thật cho em ấy biết, chỉ sợ biết rồi em ấy cũng chỉ gật đầu một cái rồi nói, “Em không để tâm.”

Kỷ Hàn nói đùa, “Cậu cũng thật hiểu vợ nhỏ của cậu nha.”

“Nói thật, tôi hiện tại không đoán được rút cuộc Ngụy Thất muốn làm gì?”

Kỷ Hàn nghe ra được trong giọng nói của Diệp Dung Sâm có ý lo lắng, đột nhiên như phát hiện ra châu lục mới, nói, “Không nghĩ là Diệp Dung Sâm cũng có ngày đa sầu đa cảm như vậy, tôi còn tưởng rằng cậu đối với ai cũng không quan tâm. Xem ra tiểu tử Trình gia kia cũng thật lợi hại, mới kết hôn chưa bao lâu đã nhanh chóng thuần phục được đại giáo sư của chúng ta rồi.”

Diệp Dung Sâm cũng quen với kiểu nghĩ gì nói đấy của Kỷ Hàn, “Tôi rất lãnh đạm sao?”

“Diệp đại giáo sư, cậu đâu chỉ có lãnh đạm, tôi còn nghi ngờ cậu bị lãnh cảm.” Kỷ Hàn khoa trương nói, “Dáng vẻ Ngụy Thất cũng không kém, vậy mà cậu không có chút cảm giác nào với cậu ta sao? Lúc ở bên cậu ta đều là người ta dính lấy cậu, cậu lúc đó không có cảm giác sao?”

Diệp Dung Sâm tỉ mỉ suy nghĩ một lúc, trả lời, “Không có.”

“Chả trách Ngụy Thất hận cậu nghiến răng nghiến lợi như vậy, ban đầu cậu đáp ứng qua lại với người ta vậy mà lại không đối xử tốt với người ta, cậu ta bây giờ là muốn trả thù cậu bạc tình.”

Diệp Dung Sâm giải thích, “Lúc đó tôi rất nghiêm túc với Ngụy Thất.”

“Phải, quả thực rất nghiêm túc, nghiêm túc lắm ! Ở cùng một chỗ với Ngụy Thất ngoại trừ bàn luận luật pháp vẫn là bàn luận pháp luật.” Kỷ Hàn cùng xem được cách Diệp Dung Sâm yêu thương Ngụy Thất, “Hai người nói đó là yêu đương sao? Có mà là bàn luận học thuật.”

“Tôi cũng không hề có lỗi với Ngụy Thất.”

“Dung Sâm, có phải cậu cảm thấy, hai người ở bên nhau chỉ cần hai bên không phản bội nhau coi như mọi chuyện đều tốt rồi?” Thân làm hoa hoa công tử, ở phương diện tình cảm Kỷ Hàn có thể coi là thân kinh bách chiến rồi, tuyệt đối không thể giống với thầy giáo Diệp Dung Sâm, “Nếu như là, hiện tại cậu với Trình Hi Hòa đổi chỗ cho nhau, cậu ấy không thích cậu, mà cậu đơn phương thích cậu ấy, cậu sẽ có cảm giác gì?”

Diệp Dung Sâm suy nghĩ một chút, “Hi Hòa người em ấy thích là tôi.”

Kỷ Hàn liếc xéo mắt, “Lão đại, cậu có nghe hiểu vấn đề của tôi không, tôi là đang  nói nếu như.”

“Không có nếu như, Hi Hòa là của tôi.”

Lúc này đến lượt Kỷ Hàn chịu thua, đây mà là Diệp Dung Sâm mà hắn biết sao, khẳng định tuyên bố quyền sở hữu với một người khác như vậy, phải biết rằng Ngụy Thất ở bên hắn bốn năm Kỷ Hàn cũng chưa từng cảm thấy Diệp Dung Sâm có tình cảm mãnh liệt như vậy.

Nếu như bắt buộc Kỷ Hàn hình Dung cảm tình giữa Diệp Dung Sâm với Ngụy Thất thì đại khái chỉ có bốn chữ “bình đạm như nước”.


Nói một chút về Ngụy Thất đi, tui thấy m.n hình như đều ghét bạn ý mà tui thấy bạn ý đáng thương hơn ý yêu mà không được đáp lại rồi lòng tự trọng thì cao nữa mà mãi đến chương này bạn ấy vẫn chưa hành động gì quá đáng mà?

Advertisements

34 thoughts on “Hôn luyến(ABO) – Chương 14

  1. tôi thấy Ngụy Thất đáng thương quá ;;v;; mà dù Diệp Dung Sâm là nam chính nhưng đối xử với tình cảm của người khác như thế k phải là quá đáng và đáng nhận lỗi sao .-.

    Liked by 2 people

      • nhưng tôi thấy ông Sâm sai nhiều hơn nguyên cái việc nhận lời yêu mà k yêu là sai quá rồi =))))))))) còn Ngụy Thất thì nói sao nhỉ kiểu toi thấy chưa làm cái gì để gọi là ông ấy sai hết ý ;;v;; trog truyện cứ bảo ông ấy thế nọ thế kia nhưng là người bình thường thì k có truyện nói vài câu như vậy, chắc băm ông Sâm ra rồi ý chứ =)))))

        Liked by 1 person

  2. tôi thấy Ngụy Thất không có đáng thương tí nào lúc đầu là Ngụy Thất chọn yêu một người lãnh đạm như DDS thì phải chấp nhận r.Với lại DDS cũng đâu làm gì có lỗi với bạn ấy đâu.Ngụy Thất còn vì cơ hội du học mà bỏ lại DDS đấy thôi.Còn về chuyện mà bạn ấy không chịu buông tay là vì để thõa mãn lòng tự trọng của bạn ấy thôi

    Liked by 1 person

  3. chắc tại trước giờ ai cũng ghét pháo hôi đó nàng .. kiểu như ghen tuông là bị ghét hết (*´ー`*) con dân thương thụ nên Nguỵ Thất bị ghét là có thể hiểu được … có điều NT cũng là người bt, còn trẻ thì trẻ con, lớn rồi thì dĩ nhiên không cam lòng khi tình yêu bị từ chối mà h đủ lông cánh rồi thì tự tin hơn muốn chứng minh này nọ mà ai dè bị phũ (T-T) chung qui là tâm lý chung, mong độc giả có thể hiểu được, dù gì ẻm cũng không phải tâm địa rắn rết hay chơi bẩn gì hết

    Liked by 1 person

  4. Nguỵ Thất cũng vô tội mà==, biết là yêu Bạn công lãnh đạm nhưng mà k lẽ cứ chấp nhận vc bạn Công lãnh đạm k nhiệt tình vs mình à😑. Có băng lãnh tới đâu thì khi yêu cũng có lúc tỏ ra ôn nhu thâm tình chứ tr. T là thấy lỗi sai thuộc về b Công😁*ý kiến cá x*. Vs NT lúc trúng học bổng cũng là đang đánh liều xem b Công có giữ lại k mà, kiểu khiêu khích xem qtam thật khôg đó. Giờ quay về chỉ là muốn lấy lại ít công bằng cho mình thôi😁. Ai cũng ýkien NT. Thôi T chèo thuyền NT vs TT vậy. B Thụ HH thì perfect rồi, chỉ là k thích b Công lắm😗😗😗😗
    P/s: Hóng ch mới lắm người ơi❤️❤️❤️

    Liked by 1 person

  5. Chắc do tôi sủng công chăng? Tôi thấy Ngụy Thất nếu đã chọn yêu một người lạnh đạm như họ Diệp thì phải cố gắng đến cùng mới phải? 1 phần là do lòng tự trọng cao mới dẫn tới việc này. Với lại chia tay rồi thì đừng có thái độ khó chịu như thế ấy. Btw, truyện chủ nhà edit mượt lắm ❤

    Số lượt thích

  6. Lỗi đều ở 2 người, ý kiến của tui là vậy thôi. Tui hỗ sủng, ko thiên về công hay thụ gì hết. Nhưng nếu xét cái này ở ngoài đời thì thấy cả 2 đều sai như nhau. NT sai khi đã quá hấp tấp, lựa chọn ra đi khi tình cảm chưa đến đâu hết, cộng thêm việc xa nhau nên tình cảm dễ đứt gánh giữa đường, huống chi DDS lúc đó tâm cũng đã muốn lay động rồi, nếu chịu ở lại bồi đắp tình cảm thì đã ko có chuyện xảy ra sau này rồi… còn bạn Sâm thì lại quá vô cảm, không chịu mở lòng với tình cảm của 1 người, nếu thử cố mở lòng thì mọi chuyện cũng ko xấu đén mức này, mở lòng vì 1 người đã dâng cả trái tim cho mình thì cũng đâu khó lắm đâu, đúng không? Âu cũng là số trời cả, có duyên nhưng không nợ. Còn với Hòa thì lại có nợ nhưng không có duyên ngay từ lần đầu gặp nhau 😂 (sau này bạn Sâm còn chả nhớ bạn Hòa lầi nữa cơ mà)…

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s