Hôn luyến(ABO) – Chương 12

Chương 12


 

Ngụy Thất đã tưởng tưởng qua cảnh tượng gặp lại Diệp Dung Sâm không biết bao nhiêu lần, lại duy chỉ không ngờ tới khi gặp mặt lại là tận mắt nhìn thấy dáng vẻ Diệp Dung Sâm dịu dàng chăm sóc người khác. Ở trong trí nhớ của Ngụy Thất, Diệp Dung Sâm chưa bao giờ chủ động hôn cậu, nhớ lại đoạn tình cảm kia dường như chỉ có một mình cậu là nhiệt tình với cuộc tình đó.

Cậu trai đối diện thoạt nhìn tầm hai mươi tuổi, trên mặt vẫn còn vương nét trẻ con nhìn là biết mới trưởng thành. Chỉ thấy người đó vừa chuẩn bị xuống xe thì bị Diệp Dung Sâm giữ lại, kéo vào trong lòng, lướt nhẹ một nụ hôn lên môi, vẻ mặt dịu dàng như thể hòa tan cả băng tuyết, nhưng lại khiến Ngụy Thất rét lạnh cả người.

Diệp Dung Sâm vuốt nhẹ gò má của Trình Hi Hòa, “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé?”

“Nhưng, buổi sáng em kín lịch học rồi, đến 2 giờ chiều mới xong.” Trình Hi Hòa sợ Diệp Dung Sâm phải đợi lâu đành nói,”Hay là đến ngày mai rồi ăn chung?”

Diệp Dung Sâm cúi đầu cắn nhẹ xuống môi dưới của Trình Hi Hòa, nhẹ giọng nói, “Không sao, tôi có thể đợi em.”

“Được.” Trình Hi Hòa ôm lấy cổ Diệp Dung Sâm, nhanh chóng hôn lên mặt hắn một cái, “Gặp lại sau.”

Nhìn theo bóng dáng Trình Hi Hòa đi vào trường học, Diệp Dung Sâm ngẩng đầu liếc sang kính chiếu hậu thấy một chiếc xe đứng cách đó không xa, từ lúc hắn với Trình Hi Hòa nói lời tạm biệt vẫn chưa hề di chuyển.

Diệp Dung Sâm cau mày, trực tiếp lái xe vào bãi đỗ xe, không như hắn dự đoán, Ngụy Thất đứng ở giữa cửa trường học ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, giống như muốn nhìn xuyên thủng hắn thành một cái hang.

Trong trường học rất nhiều học sinh ra vào, người nhận ra Diệp Dung Sâm cũng không ít, nếu như tranh cãi với Ngụy Thất ở cổng trường rất dễ truyền tới tai Trình Hi Hòa.

Vẻ mặt Diệp Dung Sâm lạnh nhạt, bình tĩnh đi tới trước mặt Ngụy Thất, giống như là bạn bè lâu ngày không gặp, hòa nhã ân cần hỏi thăm,”Đã lâu không gặp.”

Ngụy Thất vẫn cứ giống như trước, cả người đầy gai, vừa mở miệng là muốn đâm chết người, “Đây chính là thái độ ân cần của anh với bạn trai cũ sau bảy năm không gặp mặt?

Đã quen đối diện với một Trình Hi Hòa ngoan ngoãn, đối diện với Ngụy Thất gai góc trước mặt ngược lại khiến Diệp Dung Sâm không biết phải ứng phó ra sao. Tuy nhiên nhìn từ vẻ ngoài trầm tĩnh kia giống như trời có sập cũng không thể làm ảnh hưởng đến tâm tình của hắn.

“Chỗ này không tiện, đối diện có một quán cà phê, chúng ta đến đó nói chuyện.”

Giọng nói Diệp Dung Sâm bình thản, nhìn liếc qua có vẻ cũng vẫn giống như trước, nhưng Ngụy Thất biết đây là một loại thỏa hiệp của của hắn, đối phương cũng không muốn gây tranh cãi trước mặt nhiều người.

Trong tim Ngụy Thất rung lên một hồi, khí lạnh từ bàn chân nháy mắt lan tỏa ra khắp cơ thể. Thái độ của Diệp Dung Sâm như vậy cậu chưa từng nhìn thấy giống như rất sợ người khác biết được chuyện gì đó.

“Được, chúng ta quả thực cần phải tâm sự thật nhiều.”

Ngụy Thất lùi bước nhất thời khiến Diệp Dung Sâm thở dài một hơi. Bọn họ đi tới quán cả phê đối diện, không biết có phải Ngụy Thất cố ý hay không mà chọn ngay vị trí ngồi gần cửa sổ. Diệp Dung Sâm hơi do dự rồi mới ngồi xuống.

Diệp Dung Sâm hỏi: “Uống gì?”

“Tôi vẫn nhớ anh uống hồng trà không thêm đường”, Ngụy Thất cười nhẹ, khóe môi hiện ra vẻ tự giễu, “Nhưng ngay cả tôi thích uống cái gì chắc anh cũng không biết.”

Trong lời nói hời hợt của Ngụy Thất rõ ràng  mang theo ý tứ trách móc. Diệp Dung Sâm cố ý nói, “Ai rồi cũng thay đổi, hiện tại tôi thích nước lọc.”

Lời nói của Diệp Dung Sâm khiến Ngụy Thất hơi biến sắc, nhiều năm không gặp tính cách Ngụy Thất vẫn không hề thay đổi, tất cả tâm tình sẽ đều hiện lên gương mặt khôn khéo.

Trước đây Ngụy Thất có thể chiếm được cảm tình của Diệp Dung Sâm cũng là bởi vì tính cậu dám nghĩ dám làm, người này không quan tâm đến ánh mắt khác thường của người khác, chỉ kiên trì với những việc mình cho là đúng.”

“Phải, thật ra thì tôi lại quen uống hồng trà không thêm đường.”

Trên gương mặt ung dung của Diệp Dung Sâm không thấy vì thế mà rung động, hắn vẫy tay gọi người phục vụ, “Một cốc nước lọc, một hồng trà không đường, cảm ơn.”

“Được, xin chờ một chút.”

Bầu không khí trên bàn bỗng chốc nguội lạnh, Diệp Dung Sâm dường như cũng không có ý định phá vỡ cục diện bế tắc này, hắn nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Đại học A vẫn mang dáng vẻ như trước đây khi hắn nhập học, mà hiện tại thì hắn với Ngụy Thất đã đường ai nấy đi.

Ngụy Thất đặt chú ý lên chiếc nhẫn lấp lánh trên tay trái của Diệp Dung Sâm, đôi tay đan chặt vào nhau giấu dưới bàn, móng tay đâm vào lòng bàn tay, trong lòng tràn ngập nỗi khó chịu.

“Nghe nói anh kết hôn rồi.”

Diệp Dung Sâm vô thức đảo qua chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa hơn, Ngụy Thất chưa từng thấy đối phương dùng ánh mắt này để nhìn mình.

“Ừ, em ấy là học trò của tôi.”

Tuy là cũng đại khái đoán được Trình Hi Hòa là học trò của Diệp Dung Sâm, nhưng đối phương nói ra dứt khoát như vậy cậu vẫn khó lòng mà tiếp thu nổi, “Cậu ta còn trẻ như vậy anh không phải là muốn chăm sóc cậu ta chứ.”

Nhắc tới Trình Hi Hòa, trên mặt Diệp Dung Sâm đều là vẻ dịu dàng, “Em ấy rất nghe lời.”

Ngụy Thất không khách khí nói thẳng, “Vậy nên cái anh cần chỉ là một con rối biết nghe lời thôi sao?”

“Ngụy Thất, cậu vẫn cứ giống như trước đây.” Trên khuôn mặt lạnh nhạt của Diệp Dung Sâm rốt cục cũng hiện lên một ít nổi giận, “Còn chưa hiểu rõ chân tướng sự việc đã ngông cuồng quyết đoán.”

“Anh đang bao biện cho cậu ta.”

Ngụy Thất vốn cho rằng tâm của mình đã chết lặng nhưng chứng kiến Diệp Dung Sâm đem hết lòng bảo vệ cho người khác như vậy vẫn khiến cậu cảm thấy đau đớn khôn cùng.

“Ngụy Thất, chúng ta đã là quá khứ rồi.” Diệp Dung Sâm nói về chuyện tình cảm từ đầu đến cuối vẫn luôn duy trì thái độ thờ ơ xa cách, giống như không đáng nhắc tới, “Nếu như cậu đồng ý, chúng ta vẫn có thể làm bạn bè bình thường, nếu như không muốn, vậy coi như hôm nay là lần từ biệt của chúng ta.”

Nhìn lại Diệp Dung Sâm của trước đây Ngụy Thất còn có thể ôm được chút ảo tưởng không thực tế, có lẽ bảy năm trôi qua người đàn ông tính tình lãnh đạm cũng sẽ thay đổi, cho đến giờ phút này cậu mới hiểu được Diệp Dung Sâm không thay đổi mình cũng không thay đổi.

“Diệp Dung Sâm, anh thật sự có tâm sao?”

Giọng nói của Ngụy Thất run run, từ lúc gặp mặt tâm tình đã nhẫn lại đến cực điểm.

“Lẽ nào tình cảm bốn năm kia đối với anh không đáng giá chút nào sao?”

Diệp Dung Sâm giật giật môi, cuối cùng vẫn giữ yên lặng.

“Lúc tôi đi anh không có nửa câu giữ lại, lúc tôi về anh cũng không có nửa phần mừng rỡ.”

Ngụy Thất rốt cục cũng hiểu rõ được hiện thực. Mộng đẹp trong nhiều năm nay cũng bởi vì câu nói của Diệp Dung Sâm mà sụp đổ trong chốc lát. Cậu muốn vùng vẫy thoát khỏi lửa tình mãnh liệt để tỉnh táo lại, mà phát hiện người ngồi ở đối diện mặt vẫn không hề đổi sắc thậm chí là không có nửa phần hổ thẹn.

Nói cho cùng, Diệp Dung Sâm không phải là người nhiều lời nhưng nói như vậy thì thật châm chọc bởi rõ ràng khi đối mặt với Trình Hi Hòa là sự dịu dàng vô tận. Vậy nên nói đến cùng cũng chỉ vì đối phương không phải Trình Hi Hòa nên ngay cả lời an ủi dành cho đối phương cũng không quan trọng.

Nếu như ở trong lòng đối phương ngươi đã chẳng có vị trí gì , vậy vui buồn giận giữ của hắn cũng liên quan gì đến ngươi đâu?”

“Ngụy Thất, xin lỗi.”

Chuyện cho tới bây giờ, Diệp Dung Sâm cảm thấy ngoại trừ xin lỗi hắn cũng không thể trả lại cho Ngụy Thất được cái gì. Hắn rất tán thưởng Ngụy Thất. Bọn họ có thể vô tư làm bạn bè, nhưng về chuyện tình cảm, hắn đối với Ngụy Thất từ đầu đến cuối tim hắn chưa từng có cảm giác đập thình thịch.

“Diệp Dung Sâm, anh cảm thấy anh nợ tôi chỉ có ba chữ xin lỗi thế này sao?”

Diệp Dung Sâm biết, người cao ngạo như Ngụy Thất tuyệt đối không chịu được việc thất bại thảm hại như thế.”

“Cậu muốn cái gì?” Diệp Dung Sâm không biết được Ngụy Thất còn mong muốn gì ở hắn nữa.

Ngụy Thất nở nụ cười ảm đạm, “Tôi muốn cái gì? Tình cảm bốn năm của tôi chỉ một câu xin lỗi của anh là có thể xóa bỏ hết sao?”

“Ngụy Thất, đừng như thế.” Diệp Dung Sâm khẽ thở dài một hơi, “Cậu sẽ rất khó chịu.”

”  Lúc anh coi tình cảm của tôi không đáng một đồng mà tùy ý chà đạp anh có nghĩ rằng sẽ làm tôi khó chịu ?” Ngụy Thất  nắm chặt hai nắm tay, “Nếu như người kia biết anh là người như vậy cậu ta còn muốn tiếp tục ở bên cạnh anh sao?”

Ánh mắt Diệp Dung Sâm đột nhiên trở lên lạnh lẽo, “Ngụy Thất, sự tình trước đây của tôi đừng liên lụy đến người vô tội.”

” Bắt đầu từ giây phút cậu ta  gả cho anh thì cậu ta cũng là người bị hại rồi, làm sao mà vô tội được?”

Diệp Dung Sâm, anh nợ tôi, thì cứ để người vô tội kia trả lại đi.”

Advertisements

21 thoughts on “Hôn luyến(ABO) – Chương 12

  1. …..thật ra tui muốn chửi “móa nó” lắm…………………….tự dưng tui thấy thằng ngụy thất này cứ như có bệnh á, tự dưng bỏ đi, rồi tự dưng quay về, rồi bảo ngta chà đạp tình cảm của mình, bảo ngta nợ mình, dám đi thì phải dám chịu hậu quả chớ, còn bắt ng khác chịu thay

    Liked by 2 people

    • Theo tui thấy chưa đánh dấu nhưng mà trên người Hi Hòa ko dứt đk mùi của Dung Sâm đâu vì kiểu như tối nào 2vk ck cũng làm ý :)))) chả cần đánh dấu thì mùi của nhau cũng nồng nặc hết cả ra😄😄😄

      Liked by 1 person

  2. Đanh đá quá Thất cưa cưa, mà em thíchhhhhh =))))))))) đánh ghen như này có thích ko chứ, tui toàn gặp mấy bộ toàn tiểu tam não ngắn đánh ghen cũng thiếu muối đọc chán vc, cái này coi bộ gay cấn à nha. Cố lên chủ nhà ưi ~~~

    Số lượt thích

  3. Chào chủ nhà. 😀
    Cám ơn bạn vì đã dịch bộ này, tuy còn vài lỗi chính tả nhưng không đáng nhắc đến.
    Mong chủ nhà sẽ tiếp tục lấp hố nhé.
    Yêu chủ nhà.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s