Nhạt màu – chương 6 (1)

Chương 6 (1)


 

Day 02, 16:33

Nắng chiều nhạt dần, Tụng Nhiên đạp chiếc xe cũ đi đón Bố Bố tan học.

Ngày hôm qua Bố Bố đợi không được người đến đón, lòng bàn chân di di trên mặt đất, khỉ nhỏ nhân lúc cô giáo không để ý mà chạy trốn mất. Hôm nay có anh đến đón, nó thoải mái đứng ở cửa chính, sau khi thấy Tụng Nhiên, phi nhanh đến dán một đóa hồng nhỏ lên gương mặt anh. Tụng Nhiên hỏi nó có việc gì vui, Bố Bố tự hào nói, mình kể lại câu chuyện cổ tích về sóc chuột cho các bạn nhỏ khác nghe, các bạn đều khen ngợi nên các bạn nữ trong lớp đều tặng lại phiếu bé ngoan cho nó.

Tụng Nhiên kinh ngạc khen bé rất siêu, lại nghĩ thầm trong lòng, ba ba Hạ nghĩ ra con tiểu Q biến thái kia để bán ra thị trường, tuyệt đối không phải bình thường. Tục ngữ có nói hổ phụ sinh hổ tử, Bố Bố được di truyền gien của anh nhất định phải thông mình hơn những đứa trẻ khác.

Bố Bố nếm được mật ngọt, sau bữa cơm chiều liền quấn quýt lấy Tụng Nhiên đòi kể truyện cổ tích, muốn kiếm được phiếu hoa của ngày mai.

Tụng Nhiên đưa cho bé một quyển có tựa đề < Hươu cao cổ không biết khiêu vũ>, một lớn một nhỏ thoải mái dựa vào ghế sô pha nói chuyện sôi nổi liên tục.

Câu chuyện này rất đơn giản, có thể giải thích đơn giản là hươu cao cổ thích khiêu vũ nhưng bởi vì bốn chân của nó quá dài không giống như các loài động vật khác nên cứ té ngã mãi gây ra rất nhiều trận cười cho thiên hạ. Sau này nó cũng tìm được cách nhảy múa riêng của bản thân cuối cùng trở thành một con hươu cao cổ biết nhảy múa.

Bố Bố nghe truyện xong nhảy ra giữa phòng khách nhón chân lên, rướn cổ lên, học theo cách của hươu cao cổ xoay xoay nhảy nhảy. Đậu Đậu bị cướp mất địa bàn, chán ghét kiêu ngạo đứng dậy vứt bỏ chỗ cũ, nhảy lên tay vịn của ghế, vươn người ưỡn ẹo duỗi một cái.

“Meoooo!”

Nó kháng nghị với Tụng Nhiên.

Tụng Nhiên gập quyển truyện tranh gãi gãi lên cái mặt đầy lông mềm mại, lấy lòng nói, “Hai ngươi đều giống nhau, đều là tổ tông của ta, ta làm một nô tài hai mặt thật khó làm người! Hay là các người thông cảm cho ta một chút, thử sống chung hòa thuận xem nào?”

Đậu Đâu dùng răng nanh để biểu đạt ý kiến, cắn cậu một cái.

“Quá đáng rồi nha! Tụng Nhiên thổi tay một cái, tức giận nói, “Bữa cá hộp khuya hôm nay hủy bỏ.”

“Meo meoooo”

Đậu Đậu giương ria mép trừng mắt.

Tụng Nhiên chỉ có thể tức giận chốc lát: “Được rồi, có cá hộp, có cá hộp.”

Không phải là bắt cá hai tay nên bị báo ứng rồi chứ? Tụng Nhiên kiêm hai chức, làm một mèo nô một lúc lại chuyển sang chăm trẻ, địa vị ở nhà quả thực thấp đến sâu trong bụi rậm.

Buổi tối 8 giờ 50 phút, Bố Bố ngồi ở bàn ăn, trên cổ có buộc một miếng vải vẽ, vén tay áo, đung đưa chân ngồi tô tô vẽ vẽ lên tờ giấy trắng.

Tụng Nhiên vẽ cho bé một nhóm động vật đơn giản, có sóc chuột với sóc nâu, hươu cao cổ với dế mèn nhỏ, còn có lá cây, cây nấm và cây đại thụ để bé tô màu. Còn Tụng Nhiên băm băm chặt chặt làm đồ ăn ở trong bếp.

Băm băm chặt chặt băm băm chặt chặt!

Băm ra nhịp trống, chặt ra nhip điệu.

Lúc ban đầu Tụng Nhiên băm thịt Bố Bố vẫn cứ đứng sát lại quan sát. Đứa nhỏ này thiếu yêu thương quá mức, khó khăn mới gặp được người kiên trì làm bạn với bé như nhặt được báu vật, không chịu rời khỏi Tụng Nhiên một phút nào.

Đứa nhỏ dính người không phải là vấn đề, vấn đề là cảnh băm thịt quá tàn bạo, ba trăm sau mươi độ toàn bộ đều không phải là góc mà trẻ nhỏ nên nhìn.

Tụng Nhiên đành nghĩ ra kế sách, 5 phút sau vẽ ra một vài động vật đơn giản, lại dâng lên 48 màu nước, thành công hấp dẫn lực chú ý của Bố Bố khiến bé có thể tự chơi trong tầm mắt của mình, mọi việc đều bình yên.

Đúng là một đứa trẻ ngoan, mới ở độ 4 tuổi, mà lại thiếu cảm giác an toàn đến mức này. Tự nhủ trong lòng, ba ba Hạ có thể nuôi ra một đứa trẻ thiên phú, Tụng Nhiên cười thầm, cậu có nuôi cún cũng không nuôi thành như vậy.

Tụng Nhiên cầm con dao inox trong tay, nhớ tới giọng nói mê người kia, tâm cơ thâm trầm, nhiệt huyết trong lòng hừng hực, hận đến nghiến răng kèn kẹt, mức độ phẫn nộ lần lượt từ xanh chuyển đỏ, đỏ chuyển thành tím, rồi lại biến mất trong nháy mắt.

Dao băm thịt trong tay điên cuồng băm chặt mồi hồi cho hả giận.

Bố Bố bị không gian ngập tràn sát khí dọa sợ, vươn tay nhỏ bé, vỗ vỗ trái tim yếu ớt.

Thình thịch.

Kim phút của đồng hồ tíc tắc chạy qua một nấc, tiến thẳng về phía trên : 9 giờ đúng.

“Pica pica – pica pica pikachu – pikachu pica pica ! Pikachu”

Trong phòng khách bùng nổ tiếng chuông điện thoại reo, âm thanh inh ỏi thiếu chút nữa khiến Tụng Nhiên chặt vào tay. Bố Bố đẩy giấy bút ra, chạy xuống ghế, phi ra nhận điện thoại: “Papi!”

Vì phép lịch sự, Tụng Nhiên buộc phải thu hồi lửa giận, đổi thành băm thịt từ từ, hiệu suất chậm lại đến 90%. Băm đến lúc đã nhuyễn một nửa, Bố Bố từ phòng khách chạy tớim vui mừng kêu, “Anh có ở nhà, Papi muốn nói chuyện với anh à?”

Có đó?

Được Hạ tiên sinh anh để mắt nhưng không muốn nói chuyện với anh!

Tụng Nhiên trở tay đặt dao xuống, bước nhanh ra khỏi phòng bếp, đưa ngón trỏ lên giữa môi, nói nhỏ với bố bố “Xuỵt”

Đúng lúc Bố Bố dừng lại, tò mò dõi theo anh.

Tụng Nhiên lại giơ ra ngón trỏ trái, hai ngón trỏ song song chỉ về phía nhà vệ sinh, cố sức chỉ vài cái, sau đó hai tay chéo nhau khoa tay múa chân biểu hiện là đang cự tuyệt.

Bố Bố ngầm hiểu, tinh ranh chuyền đạt lại cho phía đối diện, “Anh nói anh đang thối nên không muốn nói chuyện với ba.”

….

Tụng Nhiên hóa đá.

Trong giây phút chớp nhoáng này trong lòng cậu chỉ có một cách: Thay vì thừa nhận mình đi vệ sinh không đóng cửa thì thà thừa thản nhiên nói dối cho đỡ mất mặt.

“Thôi vậy.” Cậu không thể trốn tránh, vươn tay, “Đưa điện thoại cho anh đi”

Bố Bố lại nói: “Được, tạm biệt Papa.”

Không thể nào, cứ như vậy mà trốn được một lần?

Tụng Nhiên thấy đứa nhỏ tắt điện thoại, phấn chấn, thở phào nhẹ nhõm.

“Anh, Papa nói không thể làm phiền anh đi nặng, sẽ bị táo bón.” Bố Bố cười híp mắt, đưa điện thoại cho cậu, “Papa nói anh đi nặng xong thì tự gọi cho papa.”

Băm băm chặt chặt băm băm chặt chặt…!

Tiếng dao băm xuống lại vang lên khắp phòng bếp, thớt gỗ văng mùn ra khắp nơi.

Cơn thịnh nộ của Tụng Nhiên chừng một phút đồng hồ sau đã biến mất, năm phút sau đó băm xong thịt, rửa đến hành lá, cắt đậu hũ, nêm nếm gia vị, thêm nước tương, đảo đều tay chiếc đũa trong tay nhanh chóng khuấy đều các gia vị, cuối cùng xử lý xong xuôi tất cả, từ trong tủ lạnh lấy ra một xấp vỏ bánh cảo.

Đợi chuẩn bị nguyên liệu xong xuôi, cậu cầm điện thoại di động lên, nắm chặt trong tay.

Sợ cái gì?

Người tài giỏi đâu cần bận tâm đến hình tượng. Cậu ở trước mặt ba Hạ đã không có hình tượng, có câu là lợn chết không sợ xuống nước, người mặt dày vô địch thiên hạ. Mười ngày nửa tháng sau bọn họ hợp tác không thấy mặt, gặp mặt không hợp tác mang trả lại đứa nhỏ nguyên vẹn, ở cửa cách hai miếng chống trộm, mọi chuyện không dính đến nhau, có gì mà phải sợ?”

“Tới đi, cứ lên thôi.”

Tụng Nhiên tự buff sức mạnh cho mình, nhấn xuống đặt điện thoại lên tai, nghiêng đầu kẹp lấy, vừa bắt đầu gói hoành thánh.

Kinh nghiệm từ ngày hôm qua đăng tăng thêm một phần, hôm nay nhất định sẽ không bị đánh bại.

Bình tĩnh.

Âm thanh liên lạc vang lên vài lần, điện thoại được tiếp nhận, giọng nói của Hạ Trí Viễn truyền tới: “Tụng Nhiên?”

Giọng nói có vẻ còn lười biếng hơn cả ngày hôm qua, thậm chí cũng nhẹ nhành hơn.

Không xong, lỗ tai có chút ngứa.

Bên tai Tụng Nhiên ửng đỏ, bả vai co rút, cố sức không để cho mình lộ ra vẻ khiếp đảm, “Phải, là tôi đây.”

“Cậu….xong nhanh quá nha.”

“Hạ Trí Viễn cười đến thích thú.

Sắc mặt Tụng Nhiên trắng nhợt, hung hăng cắm đũa vào thịt băm, “Tôi không có bị táo bón!”

Còn có thể nói hay hơn được nữa không?

Hạ Trí Viễn lại cười, “Được,…ít ra có thể thấy là thân thể khỏe mạnh… Cậu đang làm gì vậy?”

“Đang gói hoành thánh.” Tụng Nhiên nói tiếp, “Sáng nay nấu cho Bố Bố một bát bé rất thích.”

Từng lời nói ra đều rất ngắn, trong lời nói cũng không mang theo âm điệu gì, Hạ Trí Viễn nghe được ra có vẻ không thân thiện.

Hạ Trí Viễn có điểm không hiểu___ anh đâu có làm gì đâu, chuyện tối hôm qua đáng ghi hận như vậy?

“Tự mình gói không phải phiền phức lắm sao?” Anh hỏi, “Tôi nhớ là ở siêu thị có bán sẵn mà.”

“Anh Hạ, xin anh đó là hoành thánh lớn, Bố Bố cắn vào mồm đều không lọt được, bé là thích hoành thánh nhỏ.” Tụng Nhiên xúc lên một ít thịt băm đặt vào miếng vỏ hoành thánh, thành thục gói xong một nửa, “Hơn nữa, hoành thành ở siêu thị ăn làm sao ngon bằng tự làm được? Hoành thánh của tôi tràn ngập tình yêu thương, chọn thịt heo loại xịn nhất, hành tươi nhất, đậu hũ tốt nhất tay nghề cũng là thượng đẳng, tuyệt đối không cho thêm chất phụ gia, ăn vừa bảo đảm lại vừa ngon, vô cùng phù hợp với khẩu vị của bạn nhỏ.

Hạ Trí Viễn bị cậu chọc cười: “Tôi còn chưa ăn sáng, cậu quảng cáo chân thực như thế tôi nghe đã thấy đói bụng rồi.”

Tụng Nhiên chớp mi một cái, cầm lên một miếng vỏ bánh khác, khoa trương nhắc lại, “Vô cùng thích hợp với khẩu vị của bạn nhỏ.”

Bạn nhỏ chứ không phải anh.

Nghe nói như thế, bên kia rõ ràng dừng lại một lúc, tiếng cười biến mất.

“Ừm…”

Tụng Nhiên dừng lại động tác gói hoành thánh, nghĩ thấy hơi áy náy ___ngữ khí của cậu có phải quá đáng quá rồi không?”

Quả Nhiên, sau một lúc Hạ Trí Viễn mới lúng túng đáp lai: “Là như thế à, vậy cậu gói cho Bố Bố ăn đi, tôi là một người lớn sẽ không dính vào.”

Tụng Nhiên vội nói, “Anh Hạ, tôi… tôi không có ý đó.”

Đối phương là một kỹ thuật viên giỏi, thái độ như nào liền hiểu ngay được, cố ý tùn cách khích lệ cậu vài câu. Cậu lẫn lộn, chỉ lo trút giận trong lòng, làm cho cục diện nghiêm trọng trở lại.

Người có thể nghèo, nhưng không thể nghèo đến thô lỗ, vẫn phải bình tĩnh.

Tụng Nhiên nhìn chằm chằm miếng hoành thánh nhỏ trong tay, nghĩ ra được một phương pháp cứu nguy: “Thực ra… thực ra là tôi muốn nói hoành thành hôm nay có vị Bố thích không phải vị của người lớn. Anh Hạ, nếu như anh muốn ăn, sau này tôi sẽ đặc biệt làm cho anh một hoành thành có vị người lớn thích.

Hoàn hảo!

Đã thể hiện được sự hiếu khách của mình lại thể hiện được sự săn sóc, hơn nữa loại hoành thánh nhỏ này không thể làm thức ăn chính chỉ có thể để ăn nhẹ, chính là nhất định không thể dùng để mời khách __ ai lại mời khách ăn điểm tâm bao giờ?

Tụng Nhiên bị cơ trí sâu xa của mình thuyết phục, tâm tình kinh ngạc, ươc chừng miếng hoành thánh nhỏ, bỏ vào mâm đã rắc sẵn bột mỳ.

Hạ Trí Viễn ở đầu bên kia cười nhạt, “Được, có cơ hội tôi nhất định nếm thử tài nấu nướng của cậu.”

Tụng Nhiên dựng được một cây cầu để bắc sang kéo dài tiếp nối câu chuyện, thuận lợi gói tiếp một cái nhiều thịt, hài lòng với miếng hoành thánh nhỏ trong tay, ngoài miệng vẫn luôn miệng tám chuyện với Hạ Trí Viễn. Chốc lát sau, mâm hoành thánh đã đầy hai vòng.

“… không phiền, không phiền, tính toán rau dưa cái gì, tôi chưng thịt còn lợi hại hơn!” Cậu nhíu mày, như mở cờ trong bụng, khoe khoang tài nấu nướng, “Tôi làm thịt kho tàu, béo mà không ngán, không cần nhiều dầu, chỉ để đủ độ bóng, còn có tôm hấp tỏi, trứng đúc ngao, thịt bò xào cần tỏi, gà luộc rượu,.. chỉ cần anh nói ra, tôi cơ bản đều có thể làm hết…Xem sách? Xem nhiều sách mới không có nghĩa gì, tôi thường đều tự mình đong đo nêm nếm

“Gà hấp xì dầu(nước tương)? Món này có gì khó khăn đâu? Không nói dối anh đâu, tôi có thể tự làm nước tương mà…. Bánh ga-tô? Bánh ga tô thì thôi đi, Bố Bố ăn nhiều có thể sâu răng, hơn nữa tôi cũng không biết cách dùng lò nướng, sợ làm hỏng lò nướng nhà người ta…. Cũng không phải khoe khoang nhưng thành thực mà nói trong mười tám cách chế biến món ăn, chỉ có cơm tây là tôi không biết làm…”

Tụng Nhiên khều một đũa thịt, nhanh chóng cho vào trong lá bánh.

“Ai, được rồi, ba ba Hạ, Bố Bố bình thường thích ăn gì vậy?”….Anh không biết? Như vậy sao được, làm ba ba sao lại có thể không biết cục cưng của mình thích ăn gì được. Như vậy đi, tôi giúp anh làm một ghi chú nhỏ cần lưu ý liên quan đến Bố Bố, sau này anh có tìm được bảo mẫu mới thì đưa ghi chú cho người đó xem là được.”

Hạ Trí Viễn nghe mà cảm thấy hứng thú dạt dào, “Cậu có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ ?”

Tụng Nhiên “ừ” một tiếng, “Đương nhiên rồi, em trai, em gái của nhà tôi có cả đống, mỗi đứa đều có ghi chú nhỏ riêng. Chăm sóc chẻ nhỏ đã thành bản năng của tôi rồi. Tôi mà đi làm bảo mẫu, chắc chắn là mỗi tháng đã có thêm ít tiền rồi…”

Cậu nhắc tới chuyện thu nhập Hạ Trí Viễn mới nhớ ra chuyện chính ngày hôm nay, “Tụng Nhiên chúng ta thương lượng một chút về tiền lương nửa tháng này đi.”

Tụng Nhiên kinh ngạc: “Tiền lương?”

Giúp người ta trông con còn muốn gửi tiền lương?”

Hạ Trí Viễn ra giá: “Tôi căn cứ theo giá thị trường mà trả cậu nửa tháng 8 ngàn, cậu thấy có được không?”

“Đông!”

Tụng Nhiên trừng mắt cứng đờ, đôi đũa trong tay rơi xuống____8 ngàn? Làm bảo mẫu hay là cướp ngân hàng?

Hạ Trí Viễn lại nói tiếp: “8 nghìn là tiền công, không bao gồm chi phí ăn uống, cậu cứ tính tiền đó trước rồi ghi lại vào sổ, đến lúc về tôi sẽ trả cho cậu.”

“Không… không đến mức đó chứ?” vẻ mặt Tụng Nhiên mơ hồ, “Tôi chỉ gói hoành thánh, làm sao đến mức 8 nghìn tiền công được?

Nhìn xem giống như trên mặt đã qua mười sắc thái, một chút sĩ diện cũng không có.

Hạ Trí Viễn hỏi lại: “Cậu muốn trả bao nhiêu?”

Tụng Nhiên đếm số, ngón tay đếm đếm vài cái, do dự báo ra một con số: “8 trăm.”

“Không bàn nữa.” Hạ Trí Viễn trực tiếp bác bỏ, “Thấp hơn cả mức lương tiêu chuẩn.”

Tụng Nhiên kháng nghị: “Tôi cũng chỉ định làm một mình!”

Cũng thấp hơn mức lương cơ bản nhất.

Hạ Trí Viễn tính chặt chẽ, Tụng Nhiên á khẩu không thể nói lại.

Hai người bắt đầu cãi cọ qua điện thoại, một bên giàu có muốn xuất tiền ra, bên này nghèo lại không chịu nhận thu nhiều, giằng co hồi lâu, cuối cùng đưa ra một giá: ” 1 nghìn hai.”

Tụng Nhiên không thể chối cãi: “Anh Hạ, anh nói lý một chút được chứ…”

“Một vạn ba.”

Tụng Nhiên nghiêm túc nói: “Tôi giận rồi đấy!”

“Một nghìn bốn.”

Tụng Nhiên: “Tôi…”

“Một…”

“Một nghìn bố, một nghìn bốn!”

Tụng Nhiên cắt đứt lời anh, lệ rơi đầy mặt.

Xét thấy Hạ Trí Viễn đưa ra bảng giá quá cao, Tụng Nhiên cầm tiền của người ta, bị người ta nuốt trọn trong miệng, cảm thấy mình nên cung cấp dịch vụ phục vụ VIP cho người ta, ví nhụ như là quan tâm đến người ta đang một mình ở nơi phương xa.


*Ngao đúc trứng

ngao hấp trứng

*Tôm hấp xì dầu.

yuan_7d9d33f23e68f8ea293f85c30a1acb9d.jpg

 

 

 

 

Advertisements

One thought on “Nhạt màu – chương 6 (1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s