Hôn luyến (ABO) – Chương 3+4

Chương 3

1402089_263504163800854_1196558738_o.jpg


Sau khi kết thúc bữa tối, Diệp Dung Sâm đưa Trình Hi Hòa về nhà.

“Cảm ơn thầy Diệp.”

Trình Hi Hòa vừa định xuống xe, Diệp Dung Sâm giữ tay cậu lại, nghiêm túc hỏi, “Trình Hi Hoà em có muốn kết hôn với tôi không?”

Có thể gả cho Diệp Dung Sâm là ước mơ tha thiết của bao nhiêu người, nhưng Trình Hi Hòa là người tự hiểu rõ bản thân mình, Diệp Dung Sâm với cậu mà nói thế nào cũng là người cầu còn không được, một người ưu tú như vậy làm sao có thể đến với người bình thường như cậu đây?

“Em không xứng với thầy.”

Diệp Dung Sâm khẽ nhíu mày, giữ lấy tay của Trình Hi Hòa siết thật chặt, “Tôi là đang hỏi em có muốn kết hôn với tôi hay không, không phải hỏi em, có xứng với tôi không?”

“Giáo sư Diệp sao lại muốn chọn em?” mắt Trình Hi Hòa hơi rũ xuống, “Có rất nhiều người thích thầy, em chẳng qua chỉ là một người trong số đó.”

Trình Hi Hòa nói không sai, cho dù không phải là Trình Hi Hòa, thì với điều kiện của hắn thì hắn hoàn toàn có thể tìm tới một người thích hắn giống như Trình Hi Hòa để kết hôn. Diệp Dung Sâm cũng không rõ tại sao mình lại muốn chọn Trình Hi Hòa, giống như là có một lực đẩy mãnh liệt nào đó thúc đẩy hắn để hắn phải lấy người trước mắt này.

Diệp Dung Sâm sẽ không nói dối. cũng không giỏi nói chuyện dông dài, so với việc lừa dối, hắn càng muốn nói ra lời thật lòng.

“Bởi vì em là người thích hợp kết hôn.”

Mặc dù biết rằng Diệp Dung Sâm không phải bởi vì thích mình nên mới muốn kết hôn với mình, nhưng ít ra với câu trả lời của người đàn ông này, Trình Hi Hòa cũng còn có chút mong đợi, thế nhưng trước mắt sẽ là mong đợi hay thất vọng?

“Vậy sao…”

“Tôi hiện tại không thích em, không có nghĩa là sau này cũng không thích.” Diệp Dung Sâm tha thiết nói, “Lẽ nào em không muốn thử sao? Thử khiến tôi thích em, nếu như có thể ngày ngày sống cùng với tôi, tỷ lễ hẳn là cao hơn một chút.”

Diệp Dung Sâm dù ở trong bất kỳ tình huống nào cũng có thể duy trì bình tĩnh, dù cho đối diện với nghi vấn của Trình Hi Hòa, hắn cũng có thể bình tĩnh trả lời, dường như có long trời lở đất cũng không thể khiến hắn lộ ra biểu hiện hoảng loạn.

“Hi Hòa.”

Khí tức Alpha mạnh mẽ của Tần Tiêu xông vào cuộc nói chuyện của hai người, Diệp Dung Sâm vẫn cầm lấy tay của Trình Hi Hòa không buông, chỉ là nhìn thoáng qua Tần Tiêu, rồi quay sang hỏi Trình Hi Hòa, “Vị này là?”

“Anh ấy là anh của em.”

“Hai người trông không giống nhau.” Diệp Dung Sâm cũng chưa tìm hiểu gia cảnh nhà Trình Hi Hòa vì thế nên không rõ quan hệ giữa Tần Tiêu và Trình Hi Hòa.

“Anh ấy là con của mẹ hai em.”

Diệp Dung Sâm buông tay Trình Hi Hòa, mỉm cười, “Anh ta rất quan tâm em.”

Trình Hi Hòa vẫn không hiểu ra ý trong lời nói của Diệp Dung Sâm… chỉ gật đầu, “Anh ấy đối với em rất tốt.”

“Lời tôi nói với em, em cứ suy nghĩ kỹ một chút, chỉ cần em đồng ý, chúng ta sẽ kết hôn ngay lập tức.”

Diệp Dung Sâm thực ra cũng chả phải là nóng lòng muốn kết hôn, chỉ là không muốn bị mẹ suốt ngày nhắc nhở, nếu như Trình Hi Hòa là một lựa chọn thích hợp, hắn sẽ không bị làm phiền nữa.

Trình Hi Hòa mím môi một cái, không nói gì, im lặng xuống xe.

“Ngày hôm nay làm phiền thầy rồi, thầy Diệp.”

“Không vấn đề gì, là việc nên làm, nói gì thì sau này đều là người một nhà.” Diệp Dung Sâm nhẹ nhàng đối lại với địch ý của Tần Tiêu.

Tần Tiêu nắm chặt hai tay, khuôn mặt anh tuấn căng thẳng, kéo lấy tay của Trình Hi Hòa, “Hi Hòa, chúng ta về thôi.”

Diệp Dung Sâm nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

Ngón tay nhẹ nhàng ghõ vào tay lái.

Đếm thầm trong lòng.

Một.

Hai.

Ba.

Trình Hi Hòa đột nhiên ngẩng đầu nói với Tần Tiêu, “Anh, chỉ cần lần một lần này thôi cũng đủ rồi…”

Tần Tiêu còn chưa hiểu ý tứ trong lời nói của Trình Hi Hòa, Trình Hi Hòa hất tay của hắn ra, xoay người chạy về chỗ xe vẫn đang đỗ.

Trình Hi Hòa mở cửa xe, Diệp Dung Sâm mỉm cười.

“Diệp giáo sư, chúng ta kết hôn đi.”

“Được.”

Nếu như đây là cơ hội mà ông trời ban cho cậu, tại sao cậu lại phải bỏ lỡ cơ hội này? Diệp Dung Sâm hiện tại không có thích mình thì sao? Là người thì đều có tình cảm lẫn nhau, chỉ cần bản thân không ngừng cố gắng, nhất định sẽ có một ngày Diệp Dung Sâm nhìn thấy được.

Chương 4


Tin tức đám cưới hai nhà Diệp Trình được truyền đi nhanh chóng khiến dư luận xôn xao, có người vui mừng cũng có người buồn. Tần Tiêu dĩ nhiên là không đồng ý với hôn sự của Trình Hi Hòa, bỏ qua cảm giác trong lòng với Trình Hi Hòa không nói, hắn thế nào cũng cảm thấy Diệp Dung Sâm không thích Trình Hi Hòa, Trình Hi Hòa gả cho người như vậy nhất định sẽ không hạnh phúc.

“Hi Hòa, em đã suy nghĩ kỹ chưa?” Tần Tiêu vẫn không từ bỏ công tác tư tưởng với Trình Hi Hòa, “Diệp Dung Sâm không thích hợp với em.”

“Thế nhưng em thích anh ấy.”

“Hi Hòa, em có nghĩ đến chưa, sự yêu thích của em chỉ là sự ngưỡng mộ, bị cuốn hút không thể là tình yêu.

Trình Hi Hòa có một bí mật, cho tới bây giờ vẫn chưa từng nói với ai, kể cả Tần Tiêu.

Năm sáu tuổi đó, ở tang lễ của mẹ cậu, đó là lần đầu tiên cậu gặp Diệp Dung Sâm. E là Diệp Dung Sâm đã chẳng còn nhớ chuyện này, dù sao khi đó anh còn nhỏ như vậy, hai người dù sao cũng chỉ có duyên gặp mặt một lần.

Mới mất đi người thân Trình Hi Hòa rất đau khổ, cậu ngồi xổm dưới đất khóc như mưa, bố luôn phải đón tiếp bạn không thể nào để ý đến cậu.

Lúc đó chẳng biết Diệp Dung Sâm từ đâu đến lấy ra một cái kẹo mút, “Nếu mà buồn rầu cứ ăn kẹo mút.”

Cái kẹo que vị ô mai đó, cho đến giờ Trình Hi Hòa vẫn giữ gìn trong một hộp kín, mỗi khi nhớ đến Diệp Dung Sâm đều sẽ lấy ra nhìn. Sau này lớn lên, gặp lại Diệp Dung Sâm quả nhiên đối phương đã không còn nhớ rõ cậu, thâm chí ngay cả ánh mắt liếc qua cũng chẳng dừng lại trên người cậu.

Nếu không phải lần thân cận trời xui đất khiến này, Diệp Dung Sâm sợ rằng cả đời này sẽ không có bất cứ quan hệ nào với người kia. Trình Hi Hòa  biết không nên với tới Diệp Dung Sâm nhưng người con trai mình thầm mến bao năm cứ như vậy đứng trước mặt, giao bản thân gả cho anh, cơ hội như vậy chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

“Em biết.”

Nếu như chỉ là ngưỡng mộ, tình cảm của Trình Hi Hòa đối với Diệp Dung Sâm sẽ không kiên trì nhiều năm như vậy, cũng chính bởi không phải chỉ vì ngưỡng mộ nên cậu mới muốn thử một lần, cho dù kết quả cuối cùng không như ý nguyện, cậu cũng chịu.

Tần Tiêu thích Trình Hi Hòa, nhưng ngại thân phận anh em của hai người nên vẫn luôn không dám biểu lộ. Hôm nay, hắn thấy được Trình Hi Hòa dù có thế nào cũng nhất quyết muốn gả cho Diệp Dung Sâm, hắn hiểu, đoạn tình cảm này trước sau cũng chỉ có thể nén lại yên lặng trong lòng.

“Được rồi nếu như ngày nào đó, em không vui vẻ, muốn trở về, anh vĩnh viễn ở nơi này đợi em.

Hôn lễ của Trình Hi Hòa với Diệp Dung Sâm rất nhanh được quyết định. Trước hôn lễ, tất cả khách mời đều là các nhân vật nổi tiếng và giàu có. Trình Hi Hòa hiểu rõ mọi người được đón tiếp đều đại diện cho thể diện của Diệp gia. Tuy vậy, với cậu, hôn lễ dù có long trọng đến đâu cũng không quan trọng, quan trọng là…người sóng đôi với cậu chính là Diệp Dung Sâm.

Trình Hi Hòa có chút khẩn trương ngồi trong phòng trang điểm, Tần Tiêu thay cậu chỉnh sửa lại cà vạt với âu phục, nhẹ nhàng nói, ” Căng thẳng lắm à?”

“Có chút.” Trong giọng nói của Trình Hi Hòa có chút run run.

“Đừng sợ, anh sẽ theo em đến cùng.”

Tần Tiêu sờ đầu Trình Hi Hòa, không nhìn ra sự dịu dàng trong đáy mắt, cuối cùng hắn vẫn cứ bỏ lỡ Trình Hi Hòa, tuy nhiên chỉ cần Trình Hi Hòa hạnh phúc, tiếc nuối của hắn đều không đáng nhắc đến.

Dựa theo truyền thống, nên là bố Trình nắm tay Trình Hi Hòa giao cho Diệp Dung Sâm nhưng Tần Tiêu đã trao đổi với bố Trình, xem xét thâm tình của bọn họ mà ngoại lệ để Tần Tiêu đưa Trình Hi Hòa vào lễ đường.

Giọng nói của người dẫn chương trình vang lên ở đại sảnh.

“Phía dưới chú ý, chúng ta mời người đưa hôn phu vào lễ đường.”

Trình Hi Hòa nắm chặt tay, Tần Tiêu vỗ tay cậu nói, “Chúng ta phải đi rồi.”

Chỉ một phút đồng hồ ngắn ngủi mà Trình Hi Hòa lại cảm giác như cả thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua. Lúc Tần Tiêu đưa tay Trình Hi Hòa giao vào tay Diệp Dung Sâm, giây phút đó hắn chết lặng đau đớn một trận ở trong lòng.

“Chăm sóc Hi Hòa thật tốt.” Lời nói Tần Tiêu tràn đầy lo lắng không muốn Trình Hi Hòa chịu khổ.

Diệp Dung Sâm nắm chặt tay của Trình Hi Hòa, nhẹ giọng nói, “nhất định.”

Giây phút trao nhẫn kia, Trình Hi Hòa mới chân thực cảm thấy được giấc mộng thuở thiếu thời giờ đây cũng thành sự thật.

Trình Hi Hòa không uống được rượu, nhưng tối nay người đến mời rượu lại nối liền không dứt, rượu này ngoài mặt là kính cậu, thực tế lại là thông qua cậu mà kính Diệp Gia.

Bắt đầu uống một hai ly còn có thể vẫn giữ thanh tỉnh, uống nhiều hơn đầu óc bắt đầu trở nên hỗn loạn, Tần Tiêu ở bên cạnh có chút không muốn nhìn thấy như vậy nhưng còn chưa kịp hành động, người đến trước mặt Trình Hi Hòa mời rượu đã bị Diệp Dung Sâm ngăn lại, “Hi Hòa uống nhiều rồi, ly rượu này tôi uống thay em ấy.”

Tần Tiếu suýt chút nữa đã quên, hắn đã không còn chân chính đứng cạnh Hi Hòa, người từng cần hắn bảo vệ kia giờ đã có người khác bảo vệ rồi.

Khí tức Alpha của Diệp Dung Sâm vô cùng lớn, Trình Hi Hòa hơi mất tự nhiên lùi về phía sau một chút, động tác nhỏ như vậy nhưng lại  rơi vào mắt Diệp Dung Sâm, hắn tự nhiên đưa tay vỗ lưng Trình Hi Hòa, cúi đầu bên tai thấp giọng nói, “Đừng sao nhãng.”

Khuôn mặt đẹp đẽ của Trình Hi Hòa dần hồng lên, nhẹ nhàng gật đầu.

Hành động như vậy mà biểu hiện ra trước mặt bao người mà nói chính là gắn bó vô cùng khăng khít nhưng đối với tiệc tân hôn này mọi người cũng coi là bình thường.

Diệp Dung Sâm uống rượu rất tốt, cả tối đã uống nhiều rượu như vậy mà cũng chỉ cảm thấy có chút cháng váng đầu, ý thức thì vẫn vô cùng tỉnh táo.

Sau khi hôn lễ kết thúc, Trình Hi Hòa bởi vì uống quá nhiều, Diệp Dung Sâm phải dìu cậu lên xe.

“Đêm nay em vất vả rồi.”

Từ lúc hiểu được quan hệ của Trình Hi Hòa với Tần Tiêu, Diệp Dũng Sâm sau khi về nhà cũng có thể lý giải được quan hệ của Trình gia. Mẹ Trình sau khi mất, Bố Trình liền cưới mẹ Tần Tiêu, có người nói ở Trình gia người này còn được cưng chiều hơn cả con trai ruột Trình Hi Hòa.

Tần Tiêu vô cùng quan tâm Trình Hi Hòa, loại quan tâm này Diệp Dung Sâm cảm thấy xem ra không phải chỉ là quan hệ anh em mà là của một Alpha muốn chiếm Omega làm của riêng mình.

“Chăm sóc Hi Hòa thật tốt, tối nay em ấy uống nhiều rồi.” ánh mắt Tần Tiêu như lẽ thường quét về phía Trình Hi Hòa đang nằm trong xe. “Còn có, em ấy lúc ngủ rất thích đá chăn, cậu phải chú ý không được để cho em ấy bị cảm lạnh.”

Diệp Dung Sâm cười nói, “Anh cũng thật xứng danh là anh trai, ngay cả thói quen ngủ của em trai cũng nắm được rõ ràng.”

“Các cậu kết hôn rồi thì đối xử cẩn thận với Hi Hòa, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho cậu.”

Diệp Dung Sâm đối với lời khiêu khích của Tần Tiêu cũng không hề tức giận, khóe môi vẫn khẽ nhếch cười như cũ, “Đương nhiên, tôi cưới Hi Hòa tất nhiên sẽ đối tốt với em ấy, anh yên tâm.”

Thái độ của Diệp Dung Sâm xác thực khiến người ta không tìm ra được chỗ sai. Lại chính bởi như vậy Tần Tiêu mới cảm thấy tức giận, cuối cùng phải bỏ đi bao nhiêu quan tâm mới cảm thấy được người kia sẽ không bắt nạt Hi Hòa.

Trình Hi Hòa ngủ rất say, thậm chí còn không biết quay về Diệp gia từ lúc nào, lúc tỉnh dậy mơ màng nghe được tiếng nước chảy giống như có người đang tắm.

Miễn cưỡng từ trên giường ngồi dậy, Trình Hi Hòa dùng sức ấn huyệt thái dương, bất thình lình từ phía sau cậu toát ra một giọng nói, “Em tỉnh rồi.”

“Hả?” Trình Hi Hòa chợt ngẩng đầu, lúc này mới nhớ ra, mình với Diệp Dung Sâm đã kết hôn rồi.

Toàn thân Diệp Dung Sâm chỉ thấy có một chiếc khăn tắm quấn ở quanh hông, cơ bụng sáu múi nổi lên rõ ràng, vẻ ngoài tao nhã khiến người ta không nghĩ hắn có thể có được dáng người săn chắc như vậy.

Trình Hi Hòa rất nhanh cúi đầu, nhỏ giọng nói, “Vâng.”

Diệp Dung Sâm phát hiện Trình Hi Hòa rất dễ xấu hổ, khiến người ta nhịn không được mà muốn trêu chọc  đứa nhỏ này một chút. Hắn cố ý không mặc quần áo, nằm dài trên giường, quả nhiên Trình Hi Hòa lắp bắp nói, “Giáo sư Diệp, anh, anh không mặc quần áo à?”

“Mặc quần áo làm gì?” Một tay Diệp Dung Sâm đỡ gáy, nhìn sang Trình Hi Hòa mặt không đỏ tim không run nói, “Dù sao thì lát nữa cũng phải cởi sạch không phải sao?”

Bị Diệp Dung Sâm nói như vậy, Trình Hi Hòa còn khẩn trương hơn, ánh mắt không biết nhìn đi đâu mới tốt.

“Cầm bát canh gừng ở đầu giường uống đi ! Sau đó thì đi tắm.”

Lời nói của Diệp Dung Sâm vô cùng mờ ám, Trình Hi Hòa nghe xong mặt lúc đỏ lúc trắng, tay chân luống cuống cầm lấy bát canh gừng uống một hơi cạn sạch, sau đói vội vã lưu lại một câu “em đi tắm”, vọt vào phòng tắm như một cơn gió.

Không biết là Trình Hi Hòa không phải cố ý tránh Diệp Dung Sâm, cậu ngây người trong phòng tắm cả tiếng đồng hồ mà chưa ra. Diệp Dung Sâm thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ rồi đến trước cửa phòng tắm gõ một cái, “Hi Hòa, em đã ở trong đấy một tiếng rồi.”

Trình Hi Hòa chậm rãi mở cửa, Diệp Dung Sâm thấy được bộ đồ ngủ gấu con trên người cậu, cố nhịn cười, “Đây là gấu con sao?”

“Vâng.” Trình Hi Hòa tắm rửa xong cảm giác được tỉnh táo hơn một nửa.

Tính cách này của Trính Hi Hòa vừa hay đúng  với ham muốn của Diệp Dung Sâm, không nhiều lời, dễ xấu hổ, rất ngoan ngoãn, thoạt nhìn là người sẽ không gây phiền toái cho đối phương.

Diệp Dung Sâm ở lúc Trình Hi Hòa giật mình bế cậu lên, Trình Hi Hòa bối rối nhắm mắt lại, nhưng không xảy ra chuyện giống như trong tưởng tượng, người kia chỉ ôm cậu nằm lên giường, “Yên tâm đi, tôi sẽ không đánh dấu em nhanh như vậy đâu.”

Trình Hi Hòa không nói gì, nhưng trong lòng lại cảm thấy thất vọng. Một Alpha không muốn đánh dấu Omega đại biểu cho cái gì? Đáp án này từ trước khi kết hôn cậu đã biết rồi.

“Em vẫn còn đi học, nếu như bị đánh dấu, sẽ rất phiền phức.” Đối với Diệp Dung Sâm mà nói, đánh dấu Trình Hi Hòa chỉ là vấn đề sớm hay muộn, lúc này chưa cần vội.

“Được rồi, em tại sao lại chọn pháp luật?”

Trình Hi Hòa nhẹ nhàng trả lời, “Em muốn làm luật sư.”

“Luật sư sao?” Diệp Dung Sâm cười dịu dàng, “Là mơ ước lúc nhỏ à?”

“Cứ coi là vậy đi.”

Diệp Dung Sâm khó mà tưởng tượng được cảnh Trình Hi Hòa khéo léo biện hộ cho người ta, trái lại cảm thấy Trình Hi Hòa thích hợp ở lại trường học đào tạo chuyên sâu hơn.

“Giáo sư Diệp vì sao lại học Pháp luật?”

“Vì sao còn gọi tôi là giáo sư Diệp?” Diệp Dung Sâm quay người, “Chúng ta đã kết hôn rồi, em không cảm thấy xưng hô thế này quá quen rồi sao?”

Bởi vì gọi quen nên trong chốc lát Trình Hi Hòa không thể sửa được, “Vậy nên gọi thế nào?”

“Gọi Dung Sâm đi!” Diệp Dung Sâm đưa tay sờ lên mái tóc đen nhánh của Trình Hi Hòa, “Như vậy nghe sẽ thân thiết hơn.”

Trình Hi Hòa cảm thấy xưng hô như vậy có chút khó mở miệng, ngập ngừng một lúc lâu mới dám thốt ra, “Dung…Dung Sâm.”

Giọng nói của Hi Hòa nói ra còn mang theo chút riêng của tuổi trẻ chính là nhỏ nhẹ, khiến  người nghe được rất thoải mái, trong lòng Diệp Dung Sâm nổi lên chút rung động. Hắn khẽ nhích người, hôn lên bờ môi mỏng mà đầy đặn kia, cảm xúc còn mềm mại hơn so với tưởng tượng.

Hành động của Diệp Dung Sâm không khỏi khiến Trình Hi Hòa giật mình. Cậu giật mình, đôi môi mọng đỏ hơi mở, đối phương nhân cơ hội này ôm chặt eo cậu, kéo cậu vào trong lòng, làm sâu sắc nụ hôn này.

Khí tức Alpha của Diệp Dung Sâm mạnh mẽ thâm nhập đến từng tế bào yếu ớt của Trình Hi Hòa, chỉ là một nụ hôn mà cơ thể này đã không tự chủ được dần dần nóng lên.

Nụ hôn này kéo dài không  lâu lắm, Diệp Dung Sâm thoáng buông Trình Hi Hòa ra, chưa thỏa mãn liếm nhẹ phiến môi bị hôn đến sưng đỏ ướt át, bàn tay hơi lạnh khẽ vuốt xuống làn da ấm áp nhẵn nhụi, “Có phản ứng rồi?”

Trình Hi Hòa còn chưa tới thời kỳ phát tình, nhưng bị Diệp Dung Sâm khiêu khích như thế cũng đúng là có chút không nhịn được, cắn đôi môi đỏ mọng, nén lại tiếng rên rỉ suýt bật ra.

“Đêm nay cứ như vậy trước đi, em cũng mệt rồi, chuyện gì chưa làm chúng ta cứ để từ từ rồi sẽ đến.”

Diệp Dung Sâm nhìn ra sự thất vọng trong mắt Trình Hi Hòa, hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo đối phương sát vào lòng, “Ngủ đi.”

Có chút ôn nhu lại giống như một lưỡi dao sắc bén, nhẹ nhàng xẹt qua trong lòng Hi Hòa, không có máu me đầm đìa nhưng thật ra đã để lại một vết thương thật sâu.


 

P/s: Mọi người có thể thấy là mình để cách xưng hô không giống nhau vì muốn tùy từng trường hợp mà thay đổi cách xưng hô cho phù hợp. Với cách xưng hô của Hi Hòa từ chương này Hi Hòa đã coi là vợ của Diệp Dung Sâm nên mình để xưng hô là “em-anh, còn Dung Sâm với Hi Hòa mình thấy Dung Sâm hơn tuổi Hi Hòa khá nhiều nên mình sẽ để là “tôi -em”, mọi người có muốn thay mình thay đổi thành “anh-em” không? Hãy comment cho m biết nhé ^^.

Advertisements

20 thoughts on “Hôn luyến (ABO) – Chương 3+4

  1. “Anh, chỉ cần lần một lần này thôi cũng đủ rồi…”
    chỉ cần một lần?
    ___
    Trình Hi Hòa mở cửa xe, Diệp Dung Sâm mìm cười.
    mỉm cười
    ___
    cho tới bây giờ vẫn chưa từng nói vơi ai,
    với ai
    ___
    Hắn khe nhích người, hôn lên bờ môi mỏng mà đầy đặn kia,
    khẽ nhích

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s